Báo cáo nghiên cứu cách thức các điều khoản liên quan đến môi trường trong ngành nông, lâm, thủy sản (Ag-ERPs) thuộc các hiệp định thương mại khu vực tác động đến luật pháp và khung quản trị nội địa tại bốn quốc gia gồm Costa Rica, Kenya, Malaysia và Nam Phi. Kết quả phân tích cho thấy các điều khoản này đóng vai trò như chất xúc tác giúp thúc đẩy cải cách chính sách, thắt chặt quy định về quản lý chất độc hại, chống khai thác thủy sản bất hợp pháp và thúc đẩy thương mại gỗ hợp pháp. Mối quan hệ giữa cam kết quốc tế và chính sách quốc gia mang tính bổ trợ đa chiều, trong đó hiệu quả thực thi phụ thuộc lớn vào năng lực của các thể chế nội địa cùng sự đồng bộ giữa mục tiêu kinh tế và kỹ thuật môi trường. Bài học kinh nghiệm từ các quốc gia này cung cấp nền tảng giá trị cho các nước trong việc xây dựng hệ thống nông sản thực phẩm bền vững, kiên cường hơn trước xu thế xanh hóa chính sách thương mại toàn cầu.