Vùng núi phía Bắc (NMR), một trong những khu vực nghèo nhất Việt Nam, chủ yếu là nơi sinh sống của các dân tộc thiểu số. Phụ nữ trong các cộng đồng này sản xuất các giống lợn truyền thống trên quy mô nhỏ, mang lại cho họ cơ hội và quyền tự chủ. Việc sản xuất này cũng mang lại nguồn thu nhập thay thế ngoài việc trồng lúa và ngô, duy trì sự đa dạng di truyền và tiếp tục hệ thống tri thức bản địa về quản lý chăn nuôi đã góp phần vào khả năng phục hồi của cộng đồng địa phương qua nhiều thế hệ. Dựa trên nghiên cứu thực địa tại tám làng ở các tỉnh Bắc Kạn và Lào Cai, mỗi làng có dân cư khác nhau thuộc các dân tộc Hmong, Nùng, Sán Chí và Tày, bài báo này tập trung vào các hình thức dễ bị tổn thương mới do bệnh dịch tả lợn châu Phi gây ra. Qua nghiên cứu thực địa được tiến hành ở các giai đoạn khác nhau của đại dịch, bệnh dịch tả lợn châu Phi không chỉ tàn phá đàn lợn địa phương mà còn ảnh hưởng mạnh mẽ đến tương lai bền vững của nông nghiệp quy mô nhỏ và sinh kế của nhiều cộng đồng dân tộc thiểu số trên khắp vùng NMR. Nhìn chung, bài báo này dựa trên thời điểm khủng hoảng này để cung cấp bằng chứng mạnh mẽ hỗ trợ việc hoạch định chính sách, xem xét các tương tác phức tạp và đa cấp giữa địa lý, sự thiệt thòi, dân tộc và văn hóa.