Bài báo phân tích dấu chân sinh thái của người dân tại thành phố Solo (Indonesia) từ góc độ xã hội – sinh thái, nhằm làm rõ mối quan hệ giữa giáo dục, nghề nghiệp và mức độ tiêu thụ tài nguyên. Nghiên cứu khảo sát 152 người (sinh viên, học giả và người dân) bằng bảng hỏi “Ecological Footprint Test” và sử dụng phân tích hồi quy để xác định các yếu tố ảnh hưởng. Kết quả cho thấy phần lớn người dân có mức độ thân thiện môi trường trung bình và đang hướng tới lối sống bền vững. Đáng chú ý, trình độ học vấn có ảnh hưởng tích cực và có ý nghĩa thống kê đến dấu chân sinh thái: người có học vấn cao thường tiêu thụ nhiều tài nguyên hơn do thu nhập và mức sống cao hơn. Ngược lại, tuổi và giới tính không có ảnh hưởng đáng kể. Nghiên cứu nhấn mạnh vai trò của giáo dục môi trường, thay đổi hành vi tiêu dùng và chính sách nhằm giảm dấu chân sinh thái và hướng tới phát triển bền vững.