Nghiên cứu này tập trung vào tri thức bản địa tích lũy của dân tộc Dao ở tỉnh Bắc Kạn, Việt Nam. Qua nhiều thế kỷ quan sát và thử nghiệm, người Dao đã phát triển các hệ thống canh tác phức tạp, các tập quán văn hóa và một nền tảng tri thức phù hợp với môi trường sống của họ. Dữ liệu cho nghiên cứu này được thu thập thông qua khảo sát, phỏng vấn và thảo luận nhóm để thu thập tri thức bản địa về các giống cây trồng và vật nuôi bản địa, dự báo thời tiết, cũng như thời gian và địa điểm thực hiện các hoạt động canh tác. Qua đó, nghiên cứu này ghi lại những ví dụ độc đáo về cách thức tri thức bản địa được sử dụng riêng lẻ và kết hợp với kiến thức khoa học để đưa ra các quyết định chính xác và giúp cộng đồng địa phương thích ứng với biến đổi khí hậu. Trường hợp của người Dao ở miền Bắc Việt Nam ủng hộ luận điểm rằng nếu tri thức bản địa được tích hợp tốt hơn vào các kế hoạch và chính sách thích ứng, việc bảo tồn và ứng dụng nó sẽ tăng cường khả năng phục hồi trước biến đổi khí hậu trong các cộng đồng bản địa và rộng hơn nữa.